26/05/2017

ĐỐI THOẠI BAO GIỜ CŨNG HƠN ĐỐI CHỌI

Tô Văn Trường

Các hiệp sĩ ngày xưa không cứu được đất nước, không bảo vệ được nhân dân, đành cố gắng bảo vệ một chút mái ấm gia đình và cùng bạn bè rong chơi “một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ” (Trịnh Công Sơn) … đành đổ thừa cho sự may rủi của số phận cá nhân và dân tộc trước các ngã rẽ cuộc đời.

Công luận bán tín, bán nghi, khi nghe ông Võ Văn Thưởng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương phát biểu ngày 18/5/2017 “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”.

Đối thoại bao giờ cũng hơn đối chọi để tháo gỡ khó khăn và tìm lối ra cho đất nước, cho nên có ý kiến hoan nghênh Đảng muốn đối thoại, dù là công khai hoặc thậm chí không công khai, miễn là chân tình đối thoại, đừng biến đối thoại thành thủ đoạn tuyên truyền hoặc câu giờ.

Đối thoại và tranh luận là những hoạt động thường nhật không thể thiếu trong mọi lĩnh vực đời sống tinh thần, tri thức và sản xuất… của các cộng đồng xã hội từ muôn đời nay.

Đối thoại phải thật lòng, thiện chí và bình đẳng

Giáo sư Nguyễn Đình Cống trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành

Trong suốt mấy thập kỷ cai trị đất nước, Đảng cộng sản cũng có lúc tổ chức đối thoại với nhiều tầng lớp xã hội nhưng hầu như là chỉ để đối phó với sức ép dư luận, vào những lúc họ bế tắc.

Giữa đối thoại và thực thi những cam kết sau đối thoại là một khoảng cách. Thậm chí có khi giới cầm quyền cộng sản đã bội ước. Mấy chục năm độc tài toàn trị của Đảng cộng sản đã phơi bày thực tế đó, kể cả phải trả giá bằng xương máu.

Giáo sư Nguyễn Đình Cống trong cuộc trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành đã nêu rõ “Đối thoại phải thật lòng, thiện chí và bình đẳng”.

Nội dung như sau – Mời quí vị cùng nghe.

Hãy đối thoại một cách bình đẳng

Thuỵ Nguyễn

Trong bài Đối thoại 'tín hiệu mới rất đáng khích lệ' đăng trên BBC, TS Cù Huy Hà Vũ cũng như Tổng biên tập báo "NgườiViệt.De" Lương Đình Cường cho rằng việc nhà cầm quyền CSVN đề nghị đối thoại với các nhà bất đồng chính kiến là "một chuyển biến rất lớn, rất là quý báu, cho nên cần phải chớp lấy cơ hội dù cho rằng trong quá trình đối thoại ấy lãnh đạo Việt Nam chọn những đối tượng đối thoại theo họ muốn", cũng như không cần phải có thành phần thứ ba độc lập làm trung gian vì theo ông Lương Đình Cường (trích): "Toàn là người Việt Nam cả, chúng ta tại sao lại phải cần có trung gian?". Và để biện luận cho luận cứ nêu trên thì theo TS Cù Huy Hà Vũ (trích): “vạn sự khởi đầu nan”, mọi cái chưa xảy ra, mà mình có quan điểm bi quan, thậm chí quan điểm bác bỏ, bảo là Đảng CSVN lừa đấy, thì bản thân chúng ta trong cuộc sống mà lúc nào chúng ta cũng không nhìn hướng về cái tốt, kể cả trong tình huống xấu nhất...”. Ông còn cho rằng làm như vậy là không có khoa học (trích): "Tôi cho rằng cách đặt vấn đề như thế vừa không khoa học theo con đường phát triển của xã hội, đặc biệt lý thuyết về đối thoại, nó phải đi từ ít đến nhiều. Thứ hai, tôi nghĩ đối thoại là trực tiếp giữa Đảng CSVN và những người có quan điểm chính trị khác biệt với Đảng CSVN, thì phải là đối thoại trực tiếp".

Tôi đã nghe hai chữ đối thoại từ hơn 20 năm trước

Lê Phú Khải

Nhà báo Lê Phú Khải kể: 20 năm trước đã nghe một Ủy viên BCT là Nguyễn Hà Phan ngỏ ý muốn “đối thoại” với những trí thức có ý tưởng khác biệt (chưa thể gọi là “bất đồng chính kiến”). Nhà báo Huy Đức cũng kể: “Hơn 10 năm trước ông Võ Văn Kiệt đã nói rằng, "Chính kiến khác nhau, ý kiến khác nhau là bình thường, và điều quan trọng là cần phải có đối thoại, nói chuyện với nhau một cách sòng phẳng".

Số phận hai ông ra sao, ai cũng biết.

Còn bây giờ, lại một Ủy viên BCT còn trẻ, tuyên bố “Đảng không ngại đối thoại với người bất đồng chính kiến”.

Vậy là cứ 10 năm một lần, ý tưởng “đối thoại” được đưa ra. Mong là không “quá tam ba bận”!

Thế nhưng 10 năm, 20 năm trước, chưa có các vụ an ninh ngang nhiên chặn cửa nhiều nhà “bất đồng”, không cho đi… đối thoại. Vậy lần này ta có thể mong gì?

Văn Việt

TRỢ LÝ NGOẠI TRƯỞNG VIRGINIA BENNETT GẶP GIỚI XÃ HỘI DÂN SỰ ĐỘC LẬP SÀI GÒN

CTV Hội CTNLT

TRỢ LÝ NGOẠI TRƯỞNG VIRGINIA BENNETT GẶP GIỚI XHDS ĐỘC LẬP SÀI GÒN

(Ảnh chụp tại tư dinh Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ ở Sài Gòn ngày 24/5/2017)

Giật mình thon thót với phát biểu của "ông nghị" Dương Ngọc Hải

DIỆU LINH

Luân Lê: THÂN PHẬN CỦA LUẬT PHÁP

Một tiến sỹ luật, đương kim đại biểu quốc hội, kiêm Vụ trưởng một vụ của Viện kiểm sát nhân dân tối cao, nhưng lại có nhận thức pháp luật khá là tệ hại, đặc biệt lại chính về lĩnh vực nghiên cứu của mình là luật hình sự. Và họ là sản phẩm của nền giáo dục hiện hành, được trang bị bằng cấp tới tiến sỹ, học vị mà nếu ở các quốc gia phát triển thì khó lòng có thể sở hữu được. Nhưng nếu họ lập pháp với vai trò đại biểu và bảo vệ pháp luật với vai trò kiểm sát bằng trình độ luật pháp như hôm nay ta đã thấy thì quả thực rủi may cho thân phận con người và buộc lòng chúng ta phải lo lắng về tương lai của nền luật pháp nước nhà.

Còn vị đại biểu đang mang hàm đại tá công an mà đương vị Phó giám đốc sở công an tỉnh Đăk Lăk, với vai trò đại biểu quốc hội, và mang trên mình chức trách người thừa hành luật pháp, thế nhưng lại nhất mực muốn bảo vệ lãnh đạo đảng và nhà nước bằng cách thêm thắt những điều luật tối nghĩa và thừa thãi đến mức thiếu hiểu biết. Thế thì luật pháp khi được trao vào tay họ thì chúng sẽ được thi hành thế nào khi sẵn tâm lý với con mắt nhìn nhận pháp luật lệch lạc và cực đoan đến thế?

Họ sẽ dạy ai và bảo vệ lý lẽ nào với trình độ và nhận thức pháp luật như vậy?

VỊ THẾ CỦA NHÂN DÂN

Luân Lê

Nhân dân làm chủ thì không có chuyện đại biểu Quốc hội lại bảo vệ "lãnh đạo" bằng cách "triệt hạ" tiếng nói của dân chúng một cách thô thiển và phản khoa học như vậy.

Nếu có điều luật này thì cần bổ sung điều luật truy cứu trách nhiệm đến cùng để không thể có chuyện cái gì sai cũng lại viện dẫn "đúng quy trình" mà phải xét xử tất tần tật như một dân thường khi sai phạm trong lúc đảm nhận chức vị chính trị như tổng thống bên Hàn Quốc đang bị bắt giam, điều trần và xét xử vậy. Có thế mới là đúng đắn và công bằng.

Hơn nữa, bản thân đảng cộng sản đã không hoạt động bằng luật, chính phủ và Quốc hội lùi vô thời hạn luật biểu tình, luật về hội, thế nhưng việc bảo vệ lãnh đạo lại được sốt sắng đến lạ lùng.

Đối thoại với ai - đối thoại cái gì?

Phạm Trần (Danlambao)

Một cuộc bàn luận mới vừa bung ra giữa người Việt trong và ngoài nước quanh đề xướng đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam đang nghiên cứu mở ra đối thoại “với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước”.

Hải quân Mỹ tuần tra FONOP ở Biển Đông lần đầu thời Trump

Đá Mischief thuộc quần đảo Trường Sa có tranh chấp ở Biển Đông (ảnh tư liệu, 21/5/2015)

25/05/2017

ĐỐI THOẠI?

Nguyễn Quang A

1) Nếu hiểu đối thoại theo nghĩa rộng là các tương tác giữa người dân và chính quyền thì sự đối thoại là liên tục, thậm chí chả cần nhìn nhau, nói với nhau gì cả. Dân bất bình với chính sách thì bỏ đi, lãn công, làm việc khác,... chính sách hỏng và chính quyền thay đổi chính sách. Đấy là loại đối thoại không lời. Rất phổ biến. Ở cực kia, dân có thể tổ chức biểu tình phản đối, nêu đề xuất,...

Giữa 2 thái cực trên có đủ loại kiểu đối thoại theo nghĩa rộng này.

2) Đối thoại theo nghĩa hẹp là dân (hay các đại điện của họ) gặp nhau trao đổi trực tiếp về vấn đề nào đó. Có lẽ đây là cách hiểu phổ biến. Cần làm rõ nhiều chuyện với loại đối thoại này.

Trước hết loại [đối thoại] này còn tùy thuộc vào chủ đề đối thoại, cấp đối thoại, với cá nhân hay các tổ chức?

Dân cư mạng sôi nổi bàn tán về ý kiến của ông Võ Văn Thưởng ủy viên BCT của ĐCSVN, người tỏ ý hoan nghênh, kẻ nghi ngờ. Tôi nghĩ phải hỏi ông Thưởng đối thoại về CHỦ ĐỀ gì? VỚI AI (cá nhân hay tổ chức hay cả hai)? Chỉ sau khi rõ thì mới có thể có ý kiến xác đáng.